Lời của tiểu nữ hài quá mức nghiêm túc, Thượng Quan Thế Quyền nghe vậy không nhịn được có phần do dự.
Lại lần nữa tỉ mỉ quan sát.
Vẫn không có phát hiện gì. Sau đó trong lòng Thượng Quan Thế Quyền âm thầm tự giễu, hắn cũng không biết đã từng đến xem đầu lâu này bao nhiêu lần, lại làm sao có thể có người có thể nấp trong đó?
Chỉ cho rằng đồng ngôn vô kỵ, Thượng Quan Thế Quyền bảo tiểu nữ hài đừng càn quấy.
Tiểu nữ hài lại nghiêm túc, vẫn không ngừng kêu la.
Thượng Quan Thế Quyền bất đắc dĩ, đành phải mang tiểu nữ hài tạm thời rời đi nơi này.
Gần đầu lâu một lần nữa chỉ còn hai người Ân thượng nhân và Hứa Khắc.
Hứa Khắc trầm giọng nói: "Ngươi thấy thế nào?"
Hiển nhiên đang hỏi chuyện liên quan tới ngôn luận của tiểu nữ hài vừa rồi.
"Không thể nào. Ta cực kỳ chắc chắn, Bạch tiên sinh quả thực đã triệt để vẫn lạc. Trên đầu lâu này tuyệt đối không có ý niệm của hắn lưu lại."
"Huống chi Đế Tam Mô cũng không phải hạng người hời hợt, không đến mức ngay cả đầu lâu có ý niệm lưu lại hay không cũng không phân rõ. Nếu thật sự có thì lại làm sao có thể quang minh chính đại đặt ở đây để chúng ta tham quan chứ? Hừ, đây là tàn niệm của Huyền Hoàng Đại thiên tôn đó..." Sau khi trầm mặc hồi lâu, Ân thượng nhân mới có phần quả quyết trả lời.
"Nhưng mà..." Hứa Khắc nhìn chằm chằm đầu lâu Bạch tiên sinh, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.