"Chỉ cần lặng lẽ bày trận là được, không cần kích hoạt."
Vừa nói, Lý Phàm vừa đem toàn bộ tinh túy nguyên lực vơ vét được lúc trở lại Tôn gia cách đây không lâu cho Vô Lượng Kính.
Tôn Lộ Dao nhanh chóng cất dấu kim quang, cực kỳ hưng phấn mà nói cảm ơn Lý Phàm.
Sau đó hóa quang đi về phía tiểu thế giới mục tiêu.
Nếu như là Tôn Lộ Dao chân chính, một thân một mình thực hiện nhiệm vụ của Lý Phàm, có lẽ có có thể bằng mặt không bằng lòng. Nhưng mà bây giờ hắn chẳng qua chỉ là một nhân cách nghĩ tạo mà thôi.
Thậm chí ngay cả niềm vui khi nhận được tinh túy nguyên lực cũng chỉ là giả tạo, hiển nhiên là sẽ không trái với mệnh lệnh của Lý Phàm.
"Vô Lượng Kính Linh bày trận hiệu quả còn kém hơn cả ta. Nhưng cũng dư sức để hủy diệt thế giới. Suy cho cùng thì thế giới ta chọn cho hắn cũng là một tiểu thế giới yếu ớt, không có tu tiên giả tồn tại."
"Tuy kiếp này có lẽ là sẽ không xuất hiện nữa, nhưng để lại một chút dự phòng cũng là chuyện nên làm."
Mối liên hệ với Thánh Hoàng đã hoàn toàn bị cắt đứt. Nhưng Lý Phàm vẫn mơ hồ cảm nhận được biến hóa cực kỳ lớn phát sinh trên người Thánh Hoàng.
"Là lại đốn ngộ trong biển sao sao?"
"Rõ ràng vốn dĩ thiên tư của phân thân cũng chỉ là bình thường, trên người có rất nhiều cơ duyên tạo hóa, vật mà lại thật sự có mùi vị thiên mệnh chân chủ..." Trên mặt Lý Phàm hiện lên một tia châm chọc.