Lý Phàm lẻn vào Huyền Tiên Chu hơn mười năm, đã sớm rõ ràng quy củ trong đó.
Nhìn thấy hành động của Uông Hải, lại tặng kèm ngọc giản cảm ngộ làm lễ vật, lúc này hai người mới lưu luyến tạm biệt.
"Đúng rồi, trong năm Hợp Đạo còn sống của Huyền Hoàng giới có một kẻ trên người hơi cổ quái. Thế nên Trưởng Lão hội vì cẩn thận, còn chưa động thủ với hắn. Ngươi có hứng thú có lẽ có thể đi tìm hiểu." Uông Hải để lại câu nói lập lờ nước đôi như vậy xong rồi rời đi.
Lý Phàm không khỏi rơi vào trầm tư.
Dựa theo quy củ của tiên chu, chỉ có khi liên quan đến cao tầng tiên chu hoặc là thế lực sau lưng đối phương thì mới phải uyển chuyển như vậy.
"Người sống sót..."
"Hẳn là Lam Vũ? Dù sao chỉ có hắn là Hợp Đạo cổ pháp, không có giá trị với tiên chu. Nhưng hoàn toàn chưa thể nói là cổ quái..."
"Thiên Đô đại pháp sư?"
Lý Phàm suy nghĩ, sửa sang quần áo có phần lộn xộn, đi về hướng Trưởng Lão hội Đoạn Tiên lâu.
Toàn bộ tiên chu ngày nay được xây dựng trên thần thụ hư không, mà sau khi Đoạn Tiên lâu lấy được quyền khống chế thực sự của tiên thu thì dời đến đỉnh của thần thụ hư không.
Ánh sáng màu xanh nhè nhẹ giống như đoạn cuối cành lá, gắn liền rất nhiều kiến trúc của Đoạn Tiên lâu vào một chỗ.
Chân đạp trong hư không, tâm niệm vừa động đã có thể điều khiển ánh sáng màu xanh đi tới đi lui các địa điểm khác nhau mà không cần tự phi độn.