Tôn Lộ Thường tới gần chỗ Quan Hành Tu, Lam Vũ: "Hai vị, các ngươi nói, trong mấy người chúng ta, rốt cuộc là có hung thủ hay không?"
Bốn người còn lại nhìn nhau, vẻ mặt hơi mông lung.
Trước khi thân phận cảu hung thủ bị vạch trần, chẳng ai dám bảo đảm cả.
"Nếu các vị đều quyết định ở lại, vậy thì tuyến đường ban đầu của chúng ta sẽ không thay đổi." Sau khi im lặng, Quan Hành Tu cất cao giọng nói: "Có thể giảm bớt không gian của phi chu 'Vãng Tôn', gia tăng tốc độ."
"Đúng rồi, Hành Tu. Tại sao phi chu này, lại được gọi là 'Vãng Tôn'? Lão phu luôn cảm thấy, cái tên này hơi lạ."
Sau khi nghe thấy câu nói của Quan Hành Tu, không biết Lam Vũ nhớ tới gì đó, nhíu mày mở miệng hỏi.
Quan hành Tu hơi ngẩn ra, sau đó đáp: "Ta cũng không biết, là ý chỉ các Truyền Pháp giả đích thân hạ. Ta đoán, có lẽ là ý của 'Vãng Kiến thiên tôn'."
Vừa dứt lời, Lam Vũ càng nhíu mày chặt hơn.
Hắn ngẩng đầu quan sát phi chu này, hỏi một câu khiến bốn người còn lại đều cảm thấy sởn gai ốc: "Trên phi chu Vãng Tôn này, ngoài chúng ta ra, còn có ai khác không?"
"Chắc là... Không có đâu." Quan Hành Tu hơi do dự nói.
Lúc này, Tử Mai vẫn luôn im lặng, đột nhiên nói: "Chẳng lẽ? Chiếc thuyền này, là vật sống?"
Tôn Lộ Thường bị dọa sợ, vội hỏi: "Sao Tử đạo hữu lại nói vậy?"
Tử Mai khẽ nói: "Ta cảm ngộ tinh hải chi đạo, quan sát thấy sinh mệnh của Hợp Đạo trong phi chu như kiến hôi điêu linh. Có đột phá cố hữu."