"Người này hoàn toàn không có nguồn gốc, bỗng nhiên mà sinh."
"Sau khi hợp đạo là có thể hoàn toàn thông hiểu đạo lí... Còn là Kiếm chi đạo có mức độ phức tạp xếp hàng đầu trong thiên địa chi lý."
"Nếu như người này thật sự hoàn toàn dựa vào chính mình, không hề có căn cơ hoàn thành tất cả, ta nguyện xưng hắn là đệ nhất nhân thiên tư dưới Truyền Pháp tự cổ chí kim."
"Hơn nữa, nhìn từ miêu tả của ngươi đối với hắn, người này chỉ bằng lời nói đã dễ dàng thu phục quân tâm trên dưới Đoạn Chưởng tiên thành..."
Đệ Nhất Kinh Luân lại cười khẩy.
Thương Thiếu Quân thì nghĩ càng nhiều.
Trong Tiên Minh có người làm loạn. Muốn lập lại trật tự.
Đây là khẩn cầu người đó không ngừng lặp lại.
Sau khi chính mình bị dẫn dắt cũng quả thực đã sinh ra nghi ngờ như vậy. Thậm chí còn dự định liên hợp với một đám hảo hữu tra ra chân tướng.
Nhưng nếu người đó vốn đã rắp tâm bất lương thì sao?
Nếu như mình vì vậy tạo thành nội loạn Tiên Minh, bị người khác thừa vắng mà vào, chẳng phải là đã thành phản đồ Huyền Hoàng giới?
Nghĩ tới đây, Thương Thiếu Quân không khỏi ứa ra mồ hôi lạnh.
Mà lúc này Đệ Nhất Kinh Luân cũng đúng lúc nói: "Trước đó lúc ngươi tìm tới ta, ta quả thực cũng có mấy phần bị thuyết phục."
"Nhưng sau khi trải qua qua một phen điều tra lại phát hiện không ổn."
"Thiếu Quân, ngươi là trọng thần Tiên Minh. Mỗi lời nói hành động đều phải thận trọng."