"Nói như vậy hẳn là đủ an toàn rồi. Nếu như không có người ác ý nhiễu loạn." Mặc Nho Bân đứng bên cạnh Lý Bình, nhìn biển U Ám phía dưới, nhẹ giọng nói.
"Chuyện liên quan đến an nguy của Huyền Hoàng, vẫn nên cẩn thận hơn mới tốt. Ta muốn bố trí trận pháp phòng ngự khác ở đây." Không phải trưng cầu ý kiến Mặc Nho Bân mà là thông báo đã quyết định.
Mặc Nho Bân nhún vai: "Tùy ngươi thôi. Đã nhiều năm như vậy, nơi quỷ quái này ngoài chúng ta ra cũng không có người khác tới. Ngươi bố trận lại phòng ai chứ? Nếu cầu sinh chi ý thật sự tránh thoát lồng giam, chút trận pháp ấy của ngươi căn bản không đủ nhìn."
Lý Bình lại không để ý lời mỉa mai của Mặc Nho Bân, hết sức nghiêm túc tăng thêm trận pháp phong tỏa mạnh nhất hiện tại bản thân có thể bố trí ở đây.
"Tốt rồi, kế tiếp chính là cắt đứt tay Vạn Tiên Minh vươn ra." Sau khi Lý Bình xong việc, Mặc Nho Bân thúc giục.
"Hiện tại lực u ám bị rút ra có hạn. Nếu như biển U Ám tàn lụi tới mức độ nhất định, nói không chừng 'cầu sinh chi ý' có thể cảm ứng được Huyền Hoàng giới sinh cơ bừng bừng bên ngoài. Hình ảnh lúc đó thật sự không dám tưởng tượng."
Lúc Lý Bình gia cố trận pháp nơi này thì phát hiện trong trung khu trận pháp có hai tồn tại như dây nhỏ kéo dài ra, lúc đứt lúc nối.
Không biết thông đến nơi nào.