Thông qua thực thể cấm chế trận pháp như toàn cảnh thuỷ tinh bao quanh bốn phía nơi này, hai người Lý Bình và Mặc Nho Bân có thể thấy rõ toàn cảnh biển U Ám.
Cho dù đã phóng to không biết bao nhiêu lần vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng cực giống bề ngoài nhân loại của biển U Ám.
Mặc Nho Bân rất rõ ràng không phải lần đầu tới nơi này, không hề bị cảnh tượng tráng lệ trước mắt phân thần mà là đi tới trung tâm đài thiên văn.
Hơi biến sắc.
"Một tin tốt và một tin xấu. Ngươi muốn nghe tin nào trước." Mặc Nho Bân hỏi.
Sau khi Lý Bình trầm mặc một hồi thì vẫn trả lời: "Nói tin tốt trước đi."
"Tin tốt là vị Chân Tiên vẫn lạc kia không mượn di hài trùng sinh." Giọng điệu Mặc Nho Bân sâu xa nói.
"Thế tin xấu thì sao."
Mặc Nho Bân cười khẩy: "Ngươi đến xem là biết."
Lý Bình chầm chậm đi tới trên vị trí chỗ Mặc Nho Bân.
Cảnh tượng trước mắt bỗng thay đổi, đài thiên văn cao tít tắp thoáng chốc như đang nhanh chóng rơi xuống.
Cảnh tượng biển U Ám phía dưới nhanh chóng gần kề, không ngừng phóng đại.
Phút chốc tràn vào tầm mắt, thẳng tới chỗ sâu thần hồn.
Ầm!
Cảnh tượng xung quanh thay đổi, giống như đã rời biển U Ám, đi tới một nơi không biết hoàn toàn mới.
"Đừng cử động."
Âm thanh Mặc Nho Bân vang lên trong tim, Lý Bình hơi cảm thấy an lòng, quan sát hai bên.