"Ta đang nghĩ, liệu có khả năng sau khi Hiên Viên đại ca bị thương nặng thì trốn ở đây không."
"Nếu như nói, bên trong Huyền Hoàng giới ai có khả năng hấp thu lực lượng của vùng biển U Ám này nhất, khẳng định là hắn không thể nghi ngờ."
Dường như đang lầm bầm lầu bầu, lại dường như là đang giải thích với Lý Bình nguyên nhân hắn bất chấp nguy hiểm, nhất định phải đi nơi đó.
"Không sao, có ta ở đây. Hai người chúng ta hợp lực, nếu như gặp phải nguy hiểm, muốn chạy trốn giữ mạng cũng không phải vấn đề lớn." Lý Bình thản nhiên nói, cũng theo sát phía sau.
"Thật là ngu xuẩn. Cho nên mới nói người tốt chết mau." Mặc Nho Bân không thèm nhận ý tốt của Lý Bình, giễu cợt như thế.
Lý Bình chú ý, tập trung xung quanh.
Bóng tối hội tụ ở chỗ này, càng thêm dày đặc. Sau khi biết được bản chất của bóng tối này là lực lượng của thi hài Chân Tiên, Lý Bình hòa mình trong này, sinh ra cảm giác khác biệt hoàn toàn so với lúc trước.
Có điều khiến hắn cảm thấy có chút kỳ quái là, Miêu Bảo từ trước đến nay vẫn luôn vô cùng tham lam với năng lượng Tiên cấp, giờ phút này lại như căn bản không cảm ứng được năng lượng khổng lồ như thế.
Vẫn ngủ say sưa trên vai.
Mắt cũng không mở ra một chút.
"Thú vị." Trong lòng Lý Bình gia tăng cảnh giác.