"Là Tử Phù mà ngay cả Tiên nhân cũng tranh giành cướp đoạt với nhau..."
"Ngươi có điều che giấu cũng là lẽ đương nhiên."
Diễn Pháp Giác nghe vậy càng cảm thấy oan ức hơn: "Thật sự là ta không còn nhớ nữa mà. Ngươi cũng biết đố là Tử Phù của tiên nhân, làm sao có thể dễ nhớ đến vậy. Hơn nữa, lúc đó ta còn nhỏ như vậy..."
Diễn Pháp Giác khoa tay múa chân, nước mắt giàn dụa giải thích.
"Làm thế nào mới có thể nhớ lại được?" Lý Phàm mới không thèm tin lời nói dối của tiểu loli, trực tiếp đưa ra điều kiện.
Nước mắt của Diễn Pháp Giác lập tức ngừng rơi.
Đôi mắt to tròn trợn ngược giống như đang suy nghĩ.
Một lúc sau, nàng nhỏ giọng nói: "Chuyện này à, có lẽ ta ăn no một chút thì sẽ nhớ lại một chút."
Diễn Pháp Giác liếm đôi môi hồng hào nhìn chằm chằm Lý Phàm.
"Ăn?"
Lý Phàm cúi đầu hỏi: "Ngươi cũng có thể ăn ư?"
Diễn pháp Giác giận dữ trả lời: "Ngươi đang nói gì vậy chứ. Thật ra ta cũng là con người đấy nhé."
"Đã mấy nghìn năm ta chưa được nếm qua mùi vị của đồ ăn ngon rồi."
"Lần này là vì ở trong mơ được nếm thử, cho nên mới bị cảm giác thèm ăn thức tỉnh..."
Lý Phàm dùng pháp thuật biến ra một con chin bồ câu thơm giòn nức mũi nắm trong tay: "Loại này có được không?"
Diễn Pháp Giác trợn trắng mắt: "Ta muốn đồ ăn thật, không muốn cái giả này. Loại này ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."