"Ngươi đây là ngủ đủ giấc rồi ư?" Lý Phàm không trực tiếp trả lời mà là kinh ngạc mở lời hỏi Diễn Pháp Giác.
"Ha!" Diễn Pháp Giác chống hai tay lên hông nói: "Mới bao lâu chứ, làm sao mà đủ."
"Nhưng mà, lúc ta ngủ mơ nhớ đến một số chuyện trước đây."
"Ngươi xem thử có giúp ích được gì cho ngươi không!"
Tiểu loli phất tay, khung cảnh trong quả cầu ánh sáng đột nhiên thay đổi.
Trên thảo nguyên nhìn không thấy điểm kết thúc có một hồn đá đơn độc đúng lẻ loi. Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển.
Những mảnh cỏ xanh rộng lớn giống như chịu phải sự kích thích nào đó, chúng bắt đầu điên cuồng sinh sôi.
Chỉ trong một cái chớp mắt, chúng đã đạt đến độ cao của một người trưởng thành.
Thậm chí, chúng còn nhấc cả hòn đá đơn độc trên thảo nguyên kia lên khỏi mặt đất.
Trên bầu trời bỗng xuất hiện một vòng sáng.
Vòng sáng rực rỡ đầy màu sắc, từ trong vòng sáng còn mơ hồ nhìn thấy hện tượng sấm sét rền vang, gió bão tập hợp.
Xung quanh vòng sáng rực rỡ, không gian thỉnh thoảng lại xuất hiện sự méo mó trông vô cùng kì lạ. Tự như xuất hiện ở đó là một vật thể trong suốt không thể nhìn thấy bằng mắt thường vậy.
Vật thể không thể nhìn thấy kia tụ tập lại càng lúc càng nhiều hơn, chúng đều vây xung quanh vòng sáng giống như đang chờ đợi một điều gì đó.
Gió bão và sấm sét ngày càng dữ dội, mây đen cuồn cuộn còn có chiều hướng xuyên thấy qua vòng sáng.