"Hóa ra, đây chính là Huyền Thiên Tiên."
Rất lâu sau, Lý Bình đã phát hiện ra nguồn gốc của bức tượng này ở trong ghi chép của phiến đá sáng thế.
Là Chân Tiên vô diện mà Huyền Thiên giáo cúng bái.
Lý Bình sờ lên gương mặt trống rỗng của mình, hơi thở trên người không ngừng lên xuống.
"Thú vị."
Lý Bình không thể đoán định được, liệu giữa mình và vị Chân Tiên vô diện này rốt cuộc có quan hệ gì hay không.
Nhưng, hắn mơ hồ có thể cảm nhận sự bất phàm ở bức tượng đá này.
Hắn rất thận trọng không chọn cách trực tiếp chạm vào nó.
Lý Bình triệu hồi một con khôi lỗi Thánh Quân di chuyển tượng đá vào khoảng không u ám bên ngoài tiểu thế giới Đại Khải.
Cho đến khi cảm giác nguy hiểm ở trong lòng dần vơi đi hắn mới cho khôi lỗi ngừng tay.
Hắn bố trí xuống nhiều tầng trận pháp phong ấn bức tượng lại.
Hắn thận trọng như vậy là bởi vì trong khoảng thời gian hắn tiếp xúc với tượng đá đã sinh ra cảm giác thân thuộc với nó.
Mà khởi nguồn của cảm giác quen thuộc này, không chỉ vì bức tượng này không có gương mặt giống hệt với hắn.
Mà phần lớn là đến từ một hình ảnh.
Chính là những hình ảnh mà hắn cảm ứng được khi hắn ở trung tâm tinh hải chí ám, từ ý nghĩ to lớn về nguồn gốc của tinh hải.
Bất ngờ là cảm giác của hắn và bức tượng này vô cùng giống nhau.
"Không liên quan đến ta! Không liên quan đến ta!"