Lý Phàm thuần thục nhận tờ giấy trắng bay lại, từng dòng ký tự nhanh chóng hiện lên.
Khi ký tự cuối cùng xuất hiện, Lý Phàm không chút do dự.
Tâm niệm vừa động, giấy trắng hóa thành ánh sáng, bay về phía Diễn Pháp Giác.
Tất cả động tác đều được thực hiện liền mạch như thể đã luyện qua vô số lần.
Lúc đầu, bộ dạng Diễn Pháp Giác vẫn rất uể oải, không mấy phấn chấn. Nhưng rất nhanh, nàng như thể phát hiện ra điều gì, tinh thần chấn động.
Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm đập bàn, lầm bầm: "Cái gì mà lộn xộn quá vậy, khó quá đi!"
Các ký tự trên bàn ngay lập tức phân tán dưới cú đập bàn của nàng.
"Ngươi chờ một lát." Diễn Pháp Giác nói với Lý Phàm.
Kế tiếp, quả cầu ánh sáng ký tự khổng lồ phía trên đỉnh đầu nhanh chóng chuyển động, dường như đang cố hết sức để thôi diên.
Còn Lý Phàm thì nhân cơ hội này tán gẫu với hai vị Hợp Đạo trấn giữ là Trương Hư và Hoa Nguyệt Dạ.
"Tuy là thời hạn trấn thủ giảm bớt một trăm năm nhưng chẳng biết tại sao, ta mơ hồ cảm thấy đây cũng không hẳn là chuyện tốt gì. Thậm chí khi nghĩ tới cảnh sắp rời đi, trong lòng ta lại có cảm giác không nỡ." Lý Phàm hơi cảm khái.
Trương Hư tươi cười: "Ta thì biết vì sao lại như thế rồi. Trương gia bọn ta vẫn luôn là trấn thủ Hợp Đạo, khi rời đi cũng không kiềm được lo được lo mất trong lòng. Nguyên nhân chính là vì sống ở một chỗ lâu rồi, khó tránh khỏi có cảm giác lệ thuộc. Cho dù bọn ta có tu vi Hợp Đạo thì cũng không có ngoại lệ."