Bóng dáng Tôn Lộ Dao lập tức xuất hiện từ trong Vô Lượng Kính: "Ca, ca tìm ta?"
"Sao vậy?" Tôn Lộ Dao hơi tò mò.
Tinh thần Tôn Lộ Viễn chợt hoang mang.
Chẳng biết tại sao, hình ảnh trước mắt tuy giống hệt như trong trí nhớ nhưng hắn vẫn có cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Tôn Lộ Viễn sửng sốt thật lâu.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngơ ngẩn trả lời: "Không có gì, có lẽ gần đây ta quá mệt mỏi nên có chút nghi thần nghi quỷ."
Tôn Lộ Dao tỏ vẻ quan tâm: "Ca phải chú ý thân thể, tương lai của Tôn gia vẫn phải dựa vào ca đó."
Tôn Lộ Viễn mỉm cười.
Tôn Lộ Viễn không hề biết rằng Tôn Lộ Dao không làm một điều mà lúc trước vẫn luôn làm: đưa mắt nhìn theo bóng lưng của đại ca dần mất hút.
Thay vào đó là biểu cảm dao động trên khuôn mặt hắn lập tức biến mất, sau đó hắn không có bất kỳ lưu luyến nào trốn vào trong Vô Lượng Kính.
Vào khoảnh khắc Tôn Lộ Dao chết đi, một tia thần niệm mà hắn lưu lại đã bị cắt đứt khỏi nguồn gốc.
Thứ giả tạo được dung nhập vào trong Vô Lượng Kính đã trở thành sự tồn tại chỉ biết trả lời một cách máy móc.
Tuy trình độ máy móc hơi giống thật nhưng cuối cùng nó cũng không phải là sinh mệnh thật sự.
Không phải là Tôn Lộ Dao thật sự.
Không lâu sau, phân thần Lý Phàm đem Vô Lượng Kính trống rỗng trở về.
"Không có khí linh, vậy thì ta tự tạo cái mới."