"Thời kỳ có nhiều thay đổi lớn này, Tôn gia chúng ta vẫn nên lấy ngủ đông, bảo tồn thực lực làm mục tiêu quan trọng."
Nghĩ đến đây, Tôn Lộ Viễn lại không khỏi nhớ tới nhiệm vụ mà lần này Thánh triều giao cho hắn.
Từ khi gia nhập Thánh triều tới nay, hắn có thể nói quá nhàn nhã. Phương diện Thánh triều cũng luôn không cưỡng chế phát nhiệm vụ gì.
Trước đây kế hoạch dụ dỗ Không U tiên tử đi Thánh triều, cho thánh hoàng kia vài đồ đệ làm đạo lữ cũng bởi vì Khư Uyên Hiến đột nhiên ủy thác mà bị gián đoạn, hiện tại cũng đã không liên hệ được với đối phương, chỉ có thể tạm thời gác lại.
Điều này khiến Tôn Lộ Viễn luôn muốn lập công, gia tăng tư bản của bản thân có chút buồn bực.
Lần này cuối cùng chờ đến công vụ của Thánh triều, lại thật sự có chút phiền phức, vẫn không tìm thấy cơ hội xuống tay.
"U Ngục..."
"Không phải là nơi giam giữ trọng phạm sao? Thánh triều nhúng chàm, muốn làm gì?"
Tôn Lộ Viễn nói thầm trong lòng.
Muốn tiến vào U Ngục không khó.
Nhưng muốn ẩn núp trong U Ngục, còn có thể lấy được liên hệ với bên ngoài bất cứ lúc nào, đó mới thật sự có chút khó khăn.
"U Ngục ở trong Tiên Minh tự thành một hệ, một mình thay phiên chịu Truyền Pháp giả quản lý. Muốn nhúng tay..."
Tuy nhiệm vụ lần này Thánh triều phát ra, cũng không nói không hoàn thành sẽ gánh vác hậu quả thế nào. Nhưng Tôn Lộ Viễn biết đây tuyệt đối xem như một lần khảo nghiệm của Thánh triều.