Tôn Nhị Lang có thể cảm nhận được rõ ràng, những hung thú mà Thánh triều bồi dưỡng đặc biệt trước mắt, mỗi một con đều không thua thực lực của tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Nhưng đối mặt với vây công của chúng nó...
Tôn Nhị Lang vươn tay trái, kích thích dây đàn, vuốt nhẹ.
Không gian tạo nên một tầng sóng gợn.
Những hung thú vốn sát khí ngập trời vẫn duy trì vẻ mặt khi còn sống. Chỉ là trong khoảnh khắc thân hình đã bị tách rời thành vô số mảnh vụn, như mưa rơi xuống.
"Lực pháp tắc."
"Pháp tắc không gian."
Tôn Nhị Lang lẳng lặng nhìn về phía tay trái của mình, một đợt hiểu ra nảy lên trong lòng.
Sinh ra ngộ đạo như thế đồng thời hắn giống như nhìn thấy có một bóng người ẩn nấp trong cơ thể mình.
"Thiên địa chi phách?"
Tuy Tôn Nhị Lang sử dụng một sát chiêu, điều khiển con rối màu vàng cũng không cảm thấy bất kỳ mỏi mệt nào.
Năng lượng mà con rối chứa đừng, dường như vô cùng vô tận.
"Con rối còn mạnh hơn Hợp Đạo?"
Tôn Nhị Lang rất tin tưởng, vừa nãy một chiêu nhìn như thoải mái tự do, đủ để bị thương nặng Hợp Đạo của Huyền Hoàng giới.
Mà cái này còn còn xa mới tới cực hạn chức năng của con rối màu vàng.
"Khó trách Xảo Công tiền bối nói ta không phải đối thủ của nó."
Trong lòng rung động khôn kể đồng thời trong lòng Tôn Nhị Lang càng sinh ra một chút mất mát.
Bản thân là đệ tử đầu tiên của thánh hoàng, hưởng thụ vô số tài nguyên. Cũng có kỳ ngộ Thái Diễn tông thêm vào...