"Ngươi muốn làm gì!" Tôn Lộ Viễn quát lớn, vậy mà cắt ngang hành động của nàng.
Tiếp đó Ngô Ngưng Lộ ngạc nhiên phát hiện, thân thể mình trong nháy mắt đã mất khống chế.
Suy cho cùng vẫn chưa thành tựu Hợp Đạo, lại làm sao là đối thủ của ba Hợp Đạo Tôn gia?!
Miệng Ngô Ngưng Lộ không thể nói, chỉ có thể dùng biểu cảm cầu cứu Tôn Lộ Viễn.
Thế nhưng Tôn Lộ Viễn và Tôn Lộ Thường, Tôn Lộ Cửu căn bản không quan tâm sống chết của nàng.
Chỉ là ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm thai nhi trong bụng nàng.
Ba người nhắm mắt làm ngơ Ngô Ngưng Lộ, nghị luận nói.
"Đại ca có từng nghe nói về loại dị trạng này chưa?"
"Lấy thân thể bẩm sinh cướp tạo hóa thiên địa. Thành tựu tương lai của người này không thể hạn lượng!"
"Nếu có khả năng, hắn thậm chí có thể là sinh mà hợp đạo?"
"Có thể thử xem. Cho dù không thành, sinh mà Hóa Thần cũng là ván đã đóng thuyền."
"Tốt tốt tốt, Tôn gia ta lại thêm một kỳ lân nhi."
Ba người Tôn gia mắt toả hào quang.
Mà Ngô Ngưng Lộ nghe đối thoại của bọn họ, trái tim lại trở nên lạnh buốt vô cùng.
Nhưng việc đã đến nước này, nàng cũng không còn đường sống để hối hận nữa.
Cảm nhận được lực lượng không ngừng trôi đi nhưng lại tập trung ở bụng của mình.
Trong loại cảnh ngộ mâu thuẫn vạn phần này, ý thức của Ngô Ngưng Lộ dần dần tiêu tán. ...