"Tôn giả tha mạng, tôn giả tha mạng!"
Tình thế bắt buộc, người giấy cuối cùng không mạnh miệng nữa, liền lên tiếng cầu xin tha mạng.
Nhưng Lý Bình lại không dừng lại ngay.
Vòng xoáy tinh vân không ngừng xoay tròn, thu hồi xiềng xích.
Bắt tất cả người giấy của Độ Ách tông đến cùng một chỗ, rồi mới ngừng tra tấn.
"Đây chính là Độ Ách tông thượng cổ tiếng tăm lừng lẫy?"
Lý Bình nhìn một đống người giấy xếp chồng chất lên nhau, trầm giọng nói.
"Gánh không nổi danh tiếng lừng lẫy, gánh không nổi..."
"Chỉ là vì tìm đường sống mà thôi."
Bên trong tiếng kêu than của người giấy, có một giọng nói khá đặc biệt phát ra.
Xiềng xích màu vàng của Thánh Hoàng khẽ động đậy, một tên người giấy ở bên trong liền bị kéo đến trước mặt Lý Bình.
Có hơi khác với những tên còn lại, trên mặt người giấy này chẳng sợ sệt mấy. Ngược lại có phần uể oải phờ phạc.
Đôi lông mày dày dựng thẳng đứng, nhìn qua trông khá mắc cười.
"Tìm đường sống?"
"Còn da thì lông mọc, còn chồi thì đâm cây; không còn da thì lông mọc vào đâu? Nếu như Huyền Hoàng giới bị huỷ hoại rồi, các người có thể sống ở đâu được nữa!" Thánh Hoàng lạnh lùng nói.
Tên người giấy lông mày rậm kia cười khổ nói: "Thực lực Độ Ách tông chúng ta bình thường chẳng ra gì, nếu như Huyền Hoàng giới thật sự bị hủy diệt, chúng ta cũng đâu còn cách nào đúng không? Cũng chỉ có thể chịu thiệt."