"Vẫn phải nhờ đạo hữu giúp ta một tay." Hắn thật tâm thật ý nói.
Lý Bình cũng chỉ chờ có câu nói kia.
"Đi theo ta."
Thân thể lơ lửng, nháy mắt đã xuất hiện tại chân trời.
Thạch Bản một bước đuổi theo.
Chỉ để lại một Âu Thượng Thiên ù ù cạc cạc chẳng hiểu chuyện gì.
Cuộc đối thoại giữa Thánh Hoàng và Thạch Bản hắn không nghe thấy.
Từ sau khi Lý Bình chỉ về hướng ao câu cá, Âu Thượng Thiên không còn nhận thấy được hai vị cường giả này.
Mãi tới bây giờ, bọn họ một trước một sau rời đi.
"Không phải sư tôn muốn đối phó với Thạch Bản kia à? Sao lại không đánh?"
"Đừng bảo là cũng giống cổ thụ Địa Mạch kia, cũng thay vào thánh triều chúng ta nhá?"
Trong lòng Âu Thượng Thiên nhất thời có dự cảm không mấy tốt lành.
Mà lúc này Lý Bình và Thạch Bản đã tới bên rồi Độ Ách tông, ở chỗ phong ấn Truyền Pháp.
Nhiều lý bình thường thôi giải trừ phong ấn Truyền Pháp, sự nghi ngờ trong lòng Thạch Bản càng lúc càng nhiều.
"Đây chính là phong ấn mà Truyền Pháp để lại. Cho dù là hoá thân Thiên Đạo cũng không thể dễ dàng phá giải như vậy chứ?"
"Hay phải nói, đã nhiều năm trôi qua như vậy, thiên đạo Huyền Hoàng đã khôi phục lại đến mức đủ để vật lộn với Truyền Pháp?"
Lý Bình không để ý chuyện Thạch Bản nghĩ như thế nào, dẫn theo hắn một mạch tiến vào bên trong Độ Ách tông.
Lên núi, xuống núi, những chiếc sân nhỏ lặp lại vô tận...