Trong lòng Âu Thượng Thiên chấn kinh.
Không biết bản thân ngoại trừ Khôn Càn Cát Thủ ra còn có một kỳ vật kèm theo: Vạn Tử Bộ tự báo động.
"Thứ quỷ gì vậy? Thạch Bản?"
Tất cả cảnh tượng dự báo trước làm cho Âu Thượng Thiên dựng tóc gáy, ngay lập tức hành động, chuẩn bị cho bản thân một khối trận miện dẫn đến phát nổ
Trong nháy mắt vô số trận pháp đã bố trí xong, bảo vệ cho Âu Thượng Thiên ở giữa.
Huyễn cảnh Vạn Tử Bộ lúc này mới dần dần biến mất.
Nhưng cảm giác nguy hiểm trong lòng Âu Thượng Thiên lại không vì vậy mà biến mất, bởi vì bản thân hắn là người bố trận, có thể cảm nhận được hết sức rõ ràng, mấy chục vạn trận pháp xung quanh hắn tự tay bố trí đang biến mất bằng một tốc độ cực kỳ nhanh chóng không tưởng tượng nổi.
Nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không nhìn thấy người phá trận. Giống như có cái gì đó lặng lẽ mà thôn phệ.
Nỗi kinh hoàng trong lòng càng lúc càng mãnh liệt, nhân lúc trận pháp hộ thể còn trong thời gian hữu hiệu, Âu Thượng Thiên lại ném mấy khối trận miện ra xung quanh.
Tầng tầng lớp lớp trận pháp lần lượt trải rộng ra, một bóng người buộc phải từ từ hiện ra.
Nhưng Âu Thượng Thiên cũng không dám nhìn lâu.
"Địa mạch!"
Hắn thầm gọi một tiếng, Âu Thượng Thiên từ trên bầu trời thẳng một đường lao xuống dưới đất.
Trong chốc lát đã biến mất không còn dấu vết.