"Nếu như ngươi lạc đường biết quay lại, một lần nữa đứng về phía trẫm. Chưa chắc không thể trở lại lúc đỉnh phong thượng cổ."
Nét mặt Nhược Mộc rất hiển nhiên đã dao động.
Vùng vẫy giãy chết, chịu hết tra tấn mấy ngàn năm, hiện tại không dễ gì mới hưởng thụ được tư vị thanh xuân trong chốc lát, lại bảo hắn từ bỏ...
Lại làm sao có thể làm được?
"Trẫm biết, thời thượng cổ ngươi chịu trọng thương, lực lượng hạch tâm bị tu sĩ cướp đi hơn nửa."
"Nhưng thiên đạo Huyền Hoàng bây giờ cũng xưa đâu bằng nay."
"Ngươi nếu có thể khôi phục hoàn chỉnh nắm quyền, tuyệt đối chỉ mạnh chứ không yếu hơn trước đây."
Lý Bình nói tiếp.
"Trẫm cho thời gian một tháng suy nghĩ."
"Đến lúc đó, trẫm sẽ lại đến."
Lý Bình không bức bách Nhược Mộc quá mức, tức thì đưa ra quyết định.
Sau khi chỉ để lại một câu nói ấy thì nhẹ nhàng không thấy bóng dáng.
Nơi này là không gian Nhược Mộc chúa tể, song ngay cả việc đối phương rốt cuộc rời đi thế nào Nhược Mộc cũng không phát giác.
Không có kẻ ngoại lai, nơi này lại biến về dáng vẻ luôn tĩnh mịch như mấy ngàn năm qua.
Nhược Mộc híp mắt, không ngừng dư vị tư vị sinh cơ vừa rồi.
Lại so sánh với tình huống hiện giờ, trong lòng không khỏi tuôn trào cảm giác buồn bã mất mát. ...
Thánh triều Đại Khải.
Trong Thánh Hoàng tọa.
Lý Bình trở về ngay lập tức truyền đạt thánh mệnh.