Một cự chưởng màu vàng nháy mắt xuất hiện gần bản thể Nhược Mộc. Nhẹ nhàng hái xuống một quả tu sĩ trên ngọn cây.
Bóp nhẹ, thân thể tu sĩ tức khắc biến thành tro bụi, chỉ để lại một viên kim đan tàn khuyết không đầy đủ ở lại trên không trung.
Hành động hái quả của chính mình của Lý Bình không hề làm trong lòng Nhược Mộc sinh ra chút dao động nào.
Chỉ là trong mắt theo bản năng lóe qua một tia ý vị giải hận.
"Ngươi cho rằng tu sĩ Huyền Hoàng giới bây giờ có lỗi không?"
Trong không gian Tiên Nhân Thọ yên tĩnh một lúc, sau đó Lý Bình chợt hỏi.
"Đâu chỉ là lỗi? Ta hận không thể biến hết những hạng người vong ân phụ nghĩa đó thành trái cây, vĩnh viễn tra tấn." Nhược Mộc cuối cùng nghiến răng nghiến lợi trả lời.
"Tu sĩ trong thiên địa tất nhiên có chỗ không đúng. Nhưng ngọn nguồn mâu thuẫn giữa bọn họ và thiên địa mới là bản chất." Lý Bình lại cực kỳ tỉnh táo nói ra mấy câu như vậy.
"Vì sao tu sĩ muốn thôn thiên thực địa? Chẳng qua là vì bọn họ chỉ có thể đi con đường này thôi. Bản nguyên mọi chuyện đều đến từ vị Truyền Pháp thiên tôn kia."
Âm thanh Lý Bình không ngừng vang vọng, Nhược Mộc cũng không khỏi trầm mặc.
Đạo lý này, ai cũng rõ ràng.
Nhưng lại có thể thế nào chứ?
Truyền Pháp sau khi nghịch thiên địa chi lý quá mạnh, ngay cả bản thân thiên đạo Huyền Hoàng đều không thể phản kháng. Càng đừng nói tới sinh linh trong Huyền Hoàng giới.