"Nguồn gốc của những sinh cơ này là..."
"Mảnh vỡ Tu Tiên giới khác bị cắn nuốt."
"Tuy nói là bị chia cắt, nhưng trong quá trình dung hợp cũng hấp thu sinh cơ sót lại từ trong những mảnh vỡ Tu Tiên giới."
"Huyền Hoàng cũng bởi vậy giành lại được cuộc sống mới..."
Lý Bình như có điều suy nghĩ nói.
"Cuộc giải phẫu này quả thực tinh diệu vô cùng."
Là hóa thân Thiên Đạo, người bị hại trên danh nghĩa. Lúc này sau khi phản ứng lại mấy ngàn năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không thể không phát ra ý khâm phục từ tận đáy lòng.
"Sinh tử vô thường. Tử sinh vô thường."
"Lão phu vốn là tồn tại khống chế sinh tử, hiện tại lại rơi vào nông nỗi này."
"Thế giới lại muốn vứt bỏ ta, ta lại làm sao có thể không hận chứ..."
Trong lúc Lý Bình suy nghĩ, một âm thanh cổ quái chợt từ sau lưng hắn vang lên, tiêu tan không một tiếng động.
Lý Bình biết, chủ nhân âm thanh này chính là Nhược Mộc.
"Thiên địa có Nhược Mộc, ngày đêm tiêu sinh thọ."
"Sinh tử không luân hồi, độc duy trường sinh lưu..."
Lý Bình không bị Nhược Mộc bất ngờ xuất hiện hù đến, trái lại không nhanh không chậm trong miệng chậm rãi ngâm tụng. Đồng thời xoay người, nhìn thẳng vào cây cối cổ xưa nhất trong thiên địa Huyền Hoàng này.
Nhược Mộc thì quan sát Thánh Hoàng vô diện, trong đôi mắt già nua lóe qua một tia nghi hoặc.