"Người cản trở đạo phải không chết không thôi!" Lâm Linh quát lên.
Vương Huyền Bá cười hì hì, lại phối hợp buông ra trói buộc một đàn trùng.
Vẻ mặt cổ thụ Địa Mạch bỗng nhiên thay đổi, còn chưa kịp nói chuyện, một chân chợt như bị người đánh gãy, cả bóng dáng mất cân bằng, lảo đảo ngã nhào trên đất.
"Hiểu lầm! Thật sự là hiểu lầm! Mẫu thụ là sinh mệnh chi nguyên của cả thiên hạ, đừng nói linh mộc chúng ta, ngay cả nhân loại..."
Lời cổ thụ Địa Mạch còn chưa nói hết lại bị vụ nổ của một đàn trùng cắt ngang. Lần này là một chân khác. Lão đầu lưng còng chật vật ngẩng đầu, vẻ hốt hoảng lộ rõ trên khuôn mặt.
"Bản nguyên sinh linh thiên hạ? Hiện tại thì sao?" Trong lời nói của Lâm Linh tràn đầy khinh thường.
"Cho dù điều ngươi nói là sự thật thì tính sao?"
Lâm Linh dậm chân, đi đến trước mặt cổ thụ Địa Mạch.
"So sánh với sư tôn ta..."
"Ngươi chỉ là gà đất chó ngói!"
Một chân Lâm Linh đạp mạnh lên trên người cổ thụ Địa Mạch.
Ảo ảnh lão giả kêu rên đau đớn. Tuy đã bị Đạo Nhất Trùng ăn mòn một phần thân thể, nhưng dù lấy thực lực còn thừa của hắn hiện giờ cũng tuyệt đối không đến mức không có tí sức phản kháng nào. Nhưng cổ thụ Địa Mạch lại không giãy giụa.
Bởi vì lão giả biết lời của đồng tộc trẻ tuổi trước mắt không hề sai.
"Những thứ này rốt cuộc là gì..." Mặt ngoài cổ thụ Địa Mạch đã hoàn toàn thần phục, thực tế lại đang lén cố gắng hóa giải năng lượng màu đen quỷ dị này.