Đây lại không phải Lưu Ly cố ý bán thảm, mà là thế giới này quả thực khác với tiểu thế giới bình thường, không có một tia sáng. Chỉ vì nơi này là thế giới đặc biệt do ba người Lý Bình và Thiên Dương, Hứa Khắc hợp lực cùng mở đặc biệt chuẩn bị cho người U tộc.
"Ngữ Tình, ngoài bóng tối ra, có từng cảm nhận được nơi này có gì khác biệt không?" Nhắm mắt làm ngơ với sự giả vờ đáng thương của Lưu Ly, Lý Bình chậm rãi hỏi.
Đen nhánh tuyệt đối, yên tĩnh an bình. Làm cho độ phát triển của thai nhi trong bụng Tô Ngữ Tình đều có giảm xuống, giống như bị thôi miên, dần dần rơi vào ngủ say.
Tô Ngữ Tình cảm nhận cảm xúc nữ nhi mình truyền đến, không lâu sau cau mày trả lời: "Thiên Đạo tiểu thế giới nơi này... Còn chưa hoàn chỉnh? Hoặc là nói, dứt khoát là không có?"
"Chỉ có tiếng một vùng không gian rộng lớn. Theo đồ nhi thấy, nơi này còn chưa đủ để được gọi hai chữ thế giới."
Tô Ngữ Tình quả nhiên thiên phú phi phàm, chỉ trong chốc lát đã cảm ứng được dị thường của nơi này.
Lý Bình mỉm cười: "Ngươi chỉ đáp đúng một nửa. Nơi này lúc đầu không phải không có ý thức Thiên Đạo tiểu thế giới. Tuy cực kỳ mỏng manh nhưng đúng thật là có."
Tô Ngữ Tình nghe vậy khẽ giật mình, đang muốn do hỏi Thiên Đạo thế giới nơi này đã đi đâu.
Lại nhìn thấy một hình lập phương màu vàng thình lình xuất hiện trước mặt nàng. Ánh sáng chói mắt chiếu sáng cả tiểu thế giới hắc ám.