"Đông Cực?" Trước đó Tôn Nhị Lang chưa từng nghe qua cái tên này. Nhưng có thể lấy thiên tôn làm tên, thực lực của hắn hẳn là Trường Sinh kỳ không thể nghi ngờ.
Cho nên sau khi Tôn Nhị Lang nhìn rõ hình ảnh trong đầu, tuy lấy tính cách kiên nghị "hai đời làm người" của hắn cũng không khỏi cả người run rẩy.
Lý Bình không để ý đến phản ứng của Tôn Nhị Lang, tiếp tục dặn dò: "Ngũ Lão hội và Vạn Tiên Minh không giống nhau, lực thiên tôn bao phủ toàn cảnh, chia ra để trị. Lần này ngươi đi thì tới lãnh địa của 'Chân Thực thiên tôn'. Đừng đi trêu chọc mấy vị thiên tôn khác..."
Tôn Nhị Lang ghi nhớ chặt chẽ lời căn dặn của sư tôn vào trong lòng.
Giống như Lâm Linh, trước khi Tôn Nhị Lang đi cũng nhận được một món bảo vật ban tặng.
"Ngươi có Hóa Đạo Thạch trên người, cũng đã là pháp bảo lớn nhất. Mượn ngoại vật khác ngược lại là ngộ nhập kỳ đồ." Lý Bình nói, chầm chậm độ một tảng đá óng ánh trong suốt đến trước mặt Tôn Nhị Lang.
Trong thức hải của bản thân, Hóa Đạo Thạch bỗng nhiên bộc phát ra lam quang trước nay chưa có, sau đó ý tham lam, xao động như nước lũ hiện lên.
Khao khát đến từ linh hồn khiến Tôn Nhị Lang không thể cũng không muốn áp chế.
"Một viên Hóa Đạo Thạch khác? Hơn nữa phẩm chất còn tốt hơn viên trong thức hải của ta! Ít nhất là trung phẩm trở lên." Tôn Nhị Lang vui mừng không thôi.