Mà cho dù cổ thụ Địa Mạch như có cảm giác giãy giụa thì cũng căn là chẳng thấm vào đâu. Ngược lại làm cho tốc độ khuếch tán của đàn Đạo Nhất Trùng trong địa mạch tăng vọt, chấm âm ảnh rõ ràng lớn hơn nơi khác một vòng.
Nửa tháng sau, Vương Huyền Bá hoàn thành nhiệm vụ viên mãn trở về Thánh Kinh thành.
Trong Thánh Hoàng tọa, mấy đệ tử của Lý Bình đã sớm chờ ở đó.
Vương Huyền Bá hơi kinh ngạc, những sư huynh đệ tỷ muội này đều dựa theo sự dạy bảo của sư tôn tu hành riêng phần mình, ngày thường rất ít khi có cơ hội chạm mặt. Có vài người thậm chí Vương Huyền Bá còn chưa từng gặp mặt, chỉ nghe nói sư tôn thu một đồ đệ như thế. Không nghĩ tới hôm nay thế mà tất cả đều tập hợp lại một chỗ.
"Xem ra, sư tôn cuối cùng đã sắp có động tác lớn." Vương Huyền Bá bỗng trở nên có phần hưng phấn.
Sải bước đi đến trước mặt Thánh Hoàng, Vương Huyền Bá quỳ một chân trên đất, báo cáo tiến độ nhiệm vụ.
Thánh Hoàng vô diện nhẹ vung tay, đỡ Vương Huyền Bá đứng dậy.
"Làm tốt lắm."
Vương Huyền Bá rất ít khi nghe được lời khen ngợi của Thánh Hoàng, không khỏi ngẩng đầu lên.
"Bị đóng xuống mười sáu đàn Đạo Nhất Trùng, cổ thụ Địa Mạch đã là tai kiếp khó thoát. Các ngươi ai thay vi sư thu phục cây này?" Sau đó Lý Bình thản nhiên hỏi.
Sáu người dưới điện đều đồng thời cao giọng nói: "Đệ tử nguyện vì sư tôn phân ưu!"