Tuy nói thực lực mạnh hơn Âu Thượng Thiên hắn rất nhiều, nhưng Ngọc Hư lưu quang bảy màu trên người, nếu như hắn muốn chạy trốn, Hứa Khắc cũng không cản được!
"Ta trái lại muốn xem xem, cao thủ sư tôn nói rốt cuộc cao bao nhiêu!"
Dưới Thánh Hoàng tọa, trong bảo khố Thánh triều.
Hơi liếc nhìn về phía vị trí chỗ Âu Thượng Thiên và Vương Huyền Bá, Lý Bình lắc đầu.
Hắn tự nhiên đã mơ hồ nhận ra ý nghĩ của Âu Thượng Thiên.
Tuổi trẻ khinh cuồng, lại có rất nhiều thần vật trên người, có thể hiểu được.
"Song nếu không chuyên tâm nghiên cứu trận pháp, dựa vào Thần quang bảy màu, muốn chạy thoát từ trong tay phiến đá thì hơi khó đấy."
Trong lòng bật cười, Lý Bình không có ý định nhắc nhở lần nữa.
Để hắn chịu tí chèn ép cũng tốt, phiến đá cũng không đến mức sẽ tùy tiện hạ tử thủ.
Chỉ cần phiến đá hiện thân, Lý Bình sẽ tự xuất thủ đối phó hắn.
Sau khi thu hồi phiến đá lại còn phải đối phó Nhược Mộc, lúc này Lý Bình đặt việc này sang một bên trước, lấy tay vuốt ve bé mèo màu vàng nằm sấp trên bả vai.
Trước khi tương giao, hình thể của Miêu Bảo đã lớn hơn một vòng.
Bộ lông cũng từ thưa thớt trở nên rậm rạp, ẩn ẩn mềm mại hơn.
Càng làm cho Thánh Hoàng để ý là biến hóa tầng thứ hai của Miêu Bảo.
Trước đây Miêu Bảo có thể biến hóa thành một hộp nhỏ hình vuông, ánh sáng hộp vuông phóng ra có thể phục chế vật nó bao phủ.