Bên trong vòng xoáy tím vàng mơ hồ có bão táp tuôn trào.
Phía dưới cùng vòng xoáy năng lượng như phễu là bóng dáng có phần kinh hãi của ác niệm Huyền Hoàng.
Từng hình ảnh khuôn mặt của sinh mệnh khác nhau nhanh chóng lóe qua trong vòng xoáy bão táp. Giống như gió lốc lớn xé rách ác niệm Huyền Hoàng.
Bởi thế mà thân thể của hắn trở nên dần dần vặn vẹo mơ hồ.
"Ta chính là thiên đạo Huyền Hoàng! Là cha là mẹ của tu sĩ các ngươi! Sao lại dám... đối xử với ta như vậy!"
"Lại một lần! Lại một lần! Nhân loại các ngươi đều đáng chết!"
Ác niệm Huyền Hoàng gào thét.
Không lựa chọn bó tay chờ chết, tướng mạo vốn rất giống Bạch tiên sinh cuối cùng lộ ra hình dáng.
Thân thể bành trướng như bóng bơm hơi, chớp mắt đã tạo thành một con quái vật dị dạng đáng sợ toàn thân mọc đầy mụn cơm màu xanh tím lẫn lộn. Càng khiến người ta sởn gai ốc là, khuôn mặt của ác niệm Huyền Hoàng đã biến mất không thấy đâu nữa. Hoặc là nói, vô số hắc ảnh nhanh chóng du động mặt ngoài thể xác của hắn chính là từng khuôn mặt của hắn bây giờ!
Biểu cảm mỗi mặt mỗi khác, lại không mặt nào có biểu cảm chính diện tích cực. Điên cuồng, căm hận, tuyệt vọng, bạo ngược...
Phàm là phần tối tăm, vặn vẹo nhất của sinh linh, tất cả đều bày ra không sót trên người ác niệm Huyền Hoàng.
Sát khí màu đen như thực chất từ trong cơ thể hắn tuôn ra, phóng lên tận trời, chính diện nghênh đón lực bão táp xoay tròn của vòng xoáy tím vàng.