"Có trận này ở đây, cho dù trực tiếp thả ra, nó cũng không thể thoát vây."
Hứa Khắc cũng hiểu sơ một ít về trận pháp.
Quan sát càng nhiều lại càng kinh hãi.
Đại trận Thiên Địa Vạn Linh này đúng như lời Lý Bình, huyền diệu vô cùng.
"Nếu năm đó ta có trận này thì cũng không cần tự mình trấn áp mấy ngàn năm." Sau khi Hứa Khắc chấn động, trong lòng không tránh được có phần ngẩn ngơ.
Tham quan đại trận Vạn Linh xong, Lý Bình lại mang Hứa Khắc tới chỗ Ân thượng nhân.
Giống như học đường bình thường, tràn đầy hài đồng nghiêm túc học tập. Từng khuôn mặt ngây thơ kéo tâm tư Hứa Khắc trở về trong miếu nát nhỏ ở thành Ninh Viễn ngàn năm trước. Hình ảnh năm đó, bất ngờ xuất hiện xếp chồng lên cảnh tượng trước mắt, Hứa Khắc không khỏi có phần ngây dại.
Mà phản ứng của Ân thượng nhân lại có chút kinh hãi.
Hắn đang dạy bọn nhỏ học, bỗng nhiên trở nên hoàn toàn bất động.
Sau khi dừng lại trong nháy mắt, hắn thình lình đứng lên, gắt gao nhìn về phía quan tài sau lưng Hứa Khắc.
Sau khi thân thể run rẩy từng hồi, vậy mà từ trong thân thể trực tiếp nứt ra. Lộ ra một bản thân khác vẫn luôn giấu kín.
Trong bốn con mắt đều tràn ngập tham lam trước giờ chưa từng thấy.
Hứa Khắc khẽ cau mày, ánh mắt như nhìn con mồi kia làm hắn rất không thoải mái.
Càng làm cho hắn để ý là, biểu hiện của ác niệm Huyền Hoàng trong quan tài sau lưng.