"Hứa Khắc, nếu như có thể, ngươi giúp ta trông giữ nó."
"Ta nghĩ, một ngày nào đó, nó sẽ suy nghĩ thông suốt."...
Lúc ấy, Hứa Khắc cũng không hiểu Bạch tiên sinh.
Trong mấy ngàn năm này, ý thức thiên đạo Huyền Hoàng bị Bạch tiên sinh tách ra không những không suy nghĩ thông suốt mà ngược lại còn phát triển theo hướng ngày càng cực đoan.
Không chỉ có truyền đạt ý niệm, chửi mắng, càng ngày càng ác độc.
Thậm chí còn có thể ảnh hưởng bất cứ tồn tại nào tới gần nó.
Tiểu thế giới nơi Hứa Khắc dùng để phong ấn ý thức thiên đạo Huyền Hoàng, sinh cơ dần dần biến mất, hoàn toàn biến thành sa mạc hoang vu.
Mà thân thể của hắn, cũng càng thêm già yếu so với tình trạng bình thường.
Ngay trước ngày hôm nay, Hứa Khắc còn cho là cuối cùng mình sẽ nghênh đón kết cục bị ác niệm thôn phệ.
Lại không nghĩ rằng...
"Đây chính là lời Bạch tiên sinh nói tới, nghĩ thông suốt?"
"Chẳng qua là, bản thể khác, nghĩ thông suốt."
Hứa Khắc không khỏi nghĩ như vậy.
"Giao trả nó lại cho ta đi."
Đang lúc Hứa Khắc suy nghĩ quay cuồng, Lý Bình lên tiếng lần nữa.
Thức tỉnh Hứa Khắc từ trong trầm tư.
Hắn không khỏi lùi lại một bước, bánh xe màu vàng vẫn như cũ trấn áp quan tài gỗ mục.
"Nói mà không có bằng chứng, làm sao chứng minh?"
Cho dù Hứa Khắc đã cảm nhận được khí tức quen thuộc ở trên người đối phương, nhưng ác niệm Huyền Hoàng bị phong ấn sau lưng thực sự quá quan trọng. Nếu như nhờ vả sai người, tuyệt đối sẽ tạo thành kiếp nạn khó mà tưởng tượng.