Tuy Lý Bình nói như vậy, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào làm cho Tôn Lộ Viễn an tâm.
Ý tứ ẩn giấu trong lời nói này của Lý Bình rất rõ ràng, sau lưng Thiên Âm còn có tồn tại khủng bố khác, khiến vị Đại Khải Thánh Hoàng thâm bất khả trắc trước mặt cũng phải kiêng kị.
"Khư Uyên Hiến đáng chết, nói cái gì mà chỉ đơn giản là chân chạy vặt. Ta còn thực sự tin lời nói dối của ngươi..."
Vừa nghĩ tới mình không hiểu sao lại bị liên lụy vào loại chuyện này, không chỉ mọi kế hoạch ban đầu bị xáo trộn, thậm chí toàn gia tộc đều phải chịu liên luỵ, trong lòng Tôn Lộ Viễn như có một ngọn lửa không nói rõ được.
"Cái lão bất tử này, quả nhiên giống như những cao tầng khác của Vạn Tiên Minh, đều không ra gì!" Hắn mắng thầm.
Lại liên tưởng đến sau khi mình biến mất, gia tộc sẽ gặp phải đủ loại nguy cơ, Tôn Lộ Viễn không khỏi tâm loạn như ma.
Mà đúng lúc này, Lý Bình lại lên tiếng.
"Kỳ thật ngươi muốn trở về không chút nghi ngờ, cũng không phải là không có cách. Chỉ cần báo cho Vạn Tiên Minh sự tồn tại của chúng ta, sợ rằng không chỉ không nhận trừng phạt, còn có thể lập được nhiều chiến công cực kì lớn."
Giọng nói của Lý Bình vang vọng bên trong Thánh Hoàng tọa.
Tôn Lộ Viễn trong lòng khẽ động, vội vàng bày tỏ lòng trung thành nói: "Tiểu nhân làm thế nào có thể phản bội Thánh Hoàng?"