"Không biết." Đáp lại Thanh Phong là tiếng hừ lạnh của Thánh Hoàng vô diện.
Trên khuôn mặt Lý Bình vốn không có vật gì vậy mà thấp thoáng có ngũ quan mờ nhạt hiện ra.
Nhưng không giống dáng vẻ của người hình thường, càng giống sự biến đổi của năng lượng khác nhau.
Đặc biệt là đôi mắt kia, xoáy nước màu trắng bạc giống như ngân hà lộng lẫy trên trời.
"Lực lượng thiên địa, tăng lên người ta."
Giọng nói uy nghiêm của Lý Bình vang dội như sấm rền.
Bầu trời châu La Yên bởi vì câu nói này mà trong nháy mắt phong vân biến sắc.
"Muốn kéo ta xuống nước vậy phải xem ngươi có sức lực kia hay không!"
Cảm ứng được liên hệ vô cùng chặt chẽ giữa mình với thiên đạo Huyền Hoàng, tiếp theo Lý Bình thả lỏng phòng hộ của nguyên lực màu vàng, mặc kệ lực lượng quỷ dị của Thanh Phong cắn nuốt chính mình.
Đùng! Đùng! Đùng!
Từng tia sét hiện ra ở trong mây đen dày đặc, mặt đất khẽ run.
Màu sắc cơ thể của Lý Bình trở nên nhạt đi trong chốc lát.
Nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường.
Ngược lại là bên phía Thanh Phong, không ngờ bị kéo ra hình bóng rất mờ nhạt!
"Tìm thấy ngươi rồi!"
Hai tia sáng lập tức bắn ra từ trong mắt như xoáy nước của Lý Bình.
Giống như dây xích khóa Thanh Phong lại.
"Đi ra cho ta!"
Lý Bình quát to một tiếng, bàn tay màu vàng khổng lồ lại hiện ra, bắt lấy xiềng xích màu bạc rồi kéo mạnh một cái.