Sau khi không gian im lặng một lát.
Giọng nói có chút kỳ quái của Thanh Phong vang lên sau lưng Tôn Lộ Viễn.
"Ta không phải luôn ở đây sao?"
"À, đúng rồi. Ta quên mất, người bình thường không nhìn thấy ta."
Trong lời nói Thanh Phong lại khiến cho Tôn Lộ Viễn mồ hôi lạnh chảy ròng.
"Hư trưởng lão nói linh mộc này điên rồi, sau đó hắn sẽ phái người đến xử lý. Vẫn mong tiền bối tạm thời trở về cùng ta trước." Tôn Lộ Viễn vội vàng nói.
"À! Vậy thật tốt quá. Ta biết A Lục vẫn có thể cứu mà." Thanh Phong giống như một tiểu cô nương đơn thuần, trong giây lát nhảy nhót nói.
"Đều tại cảnh tượng đau thương mạt thế quá mức dọa người, tạm thời dọa nó choáng váng. Nếu không phải ngươi đến, phải rất lâu không ai nói chuyện với ta."
Giọng nói của Thanh Phong cách Tôn Lộ Viễn càng ngày càng gần.
Cuối cùng dường như dừng lại trên lưng hắn.
"Được rồi. Vậy ta nghe theo tiểu Hư, tạm thời rời khỏi nơi này trước."
"Khí tức nơi này thay đổi, trở nên không thế nào làm cho người ta thư thái."
Cảm nhận được sức nặng trên lưng mình dường như thật sự tồn tại, trong lòng Tôn Lộ Viễn kinh hoàng, xoa mồ hôi lạnh trên trán.
"Vãn bối trực tiếp đi là được?" Hắn thăm dò hỏi.
"Đúng vậy, ta đã nằm trên lưng ngươi rồi."
Lời nói của Thanh Phong chứng thực suy đoán của Tôn Lộ Viễn.
Tôn Lộ Viễn không dám dừng lại, lập tức rời khỏi không gian quỷ dị này.