Ai ngờ kế hoạch còn chưa được áp dụng, Vạn Tiên Minh đã đột nhiên xảy ra thảm kịch. Kế hoạch lừa gạt cũng không thể không bỏ dở giữa chừng.
Vốn thế cục hỗn loạn này của biển Tùng Vân chẳng liên quan chút nào tới hắn.
Nhưng thủ tịch Hộ Pháp đường Khư Uyên Hiến lại cho hắn một nhiệm vụ riêng.
Lần này Tôn Lộ Viễn không thể không vất vả chạy xa một chuyến.
"Thanh Phong đường. Chính là chỗ này."
Sau khi thu phục toàn bộ tu sĩ điên khùng thấy người là tấn công kia xong, Tôn Lộ Viễn đã tới tòa nhà trên đảo Vạn Tiên này.
Không hề cảm nhận được khí tức sinh linh sống ở đây.
Và sau khi Tôn Lộ Viễn thật sự bước vào, thấy rõ tình huống bên trong, lúc này đồng tử mới co lại.
Một lão giả nằm trên chiếc ghế gỗ, cả người mọc ra thứ như rễ cây, bị quấn chặt, cố định trên mặt đất.
Tuy lão giả vẫn chưa chết hẳn, vẫn còn một hơi tàn. Nhưng Tôn Lộ Viễn thấy, đã chẳng khác nào người chết nữa rồi.
Dường như thần hồn đã bị rễ cây kỳ lạ này hút sạch, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng.
"Đây chính là người trông coi Thanh Phong đường mà Khư trưởng lão nói, tốt xấu gì cũng có tu vi Nguyên Anh, lại chết không rõ ràng như vậy."
Tôn Lộ Viễn khẽ lắc đầu.
Tầm mắt rời khỏi người lão giả, liếc nhìn bên trong Thanh Phong đường.
Một lát sau đã phát hiện một lối vào ẩn.
Tôn Lộ Viễn nâng cao cảnh giác, rảo bước tiến vào trong khe hở màu xanh lục như ẩn như hiện.