Vài tu sĩ có linh giác nhạy bén, trong lòng mơ hồ cảm giác được tai vạ sắp đến. Vẻ mặt biến sắc, không lo lắng nhiều được nữa, trực tiếp thông qua truyền tống trận đảo Vạn Tiên để thoát khỏi nơi này.
Hành động bỏ trốn của bọn họ cũng dẫn đến sự chú ý của một bộ phận người tương đương. Một phần nhỏ tu sĩ lựa chọn rời đi theo.
Nhưng đại đa số người khác lại khịt mũi chế nhạo đám người đào vong "giật mình sợ hãi, hèn nhát như chuột" này.
Bọn họ ẩn núp trên đảo Vạn Tiên với tâm trạng vô cùng yên tâm, quan sát cảnh tượng thay đổi giữa đất trời biển Tùng Vân.
Lý Bình không để ý tới những tu sĩ bỏ trốn kia và cũng không quan tâm mấy đến những kẻ quan sát còn lại.
Từ đầu đến cuối, mục tiêu của hắn chỉ có ý niệm còn sót lại của biển Tùng Vân.
Tu sĩ tầm thường không thể nhận ra mạng lưới ánh kim khổng lồ đã phong tỏa biển Tùng Vân.
Lực lượng tinh túy nguyên lực tích lũy và diễn biến trong đó, một đại trận sắp hiển lộ cao chót vót.
Ý thức biển Tùng Vân cảm nhận rất rõ sự trói buộc càng lúc càng chặt của mạng lưới ánh kim khổng lồ, phong ba bão táp đã nổi lên mãnh liệt.
Song trong mắt Lý Bình, đó chỉ là cuồng nộ vô ích mà thôi.
"Ý thức thế giới, ma diệt như thế nào?"
Lý Bình vừa xây dựng trận pháp vừa tự hỏi.
"Ta lấy chúng sinh luyện chúng thần."
Hắn nhanh chóng nghĩ đến một hung trận tuyệt thế.
"Ngay cả chân tiên cũng có thể ngăn cản một hai trận pháp, thiết nghĩ đối phó với ý niệm thế giới còn sót lại cũng không phải vấn đề lớn."