Không lâu sau khi hắn giúp đỡ Thiên Dương Hợp Đạo, thiên địa chi lực mà hắn có thể thao túng và kêu gọi đã hơn gấp mười lần so với lúc đầu.
Đồng thời, khi hắn nắm quyền lực càng nhiều thì sự thúc giục khó hiểu của thiên đạo Huyền Hoàng trong đầu Lý Bình càng lúc càng xuất hiện thường xuyên hơn.
Thân phận này có liên quan đến tương lai của hàng tỷ con dân Đại Khải, tất nhiên Lý Bình sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Hình ảnh cảm ứng thiên đạo lóe sáng trước mắt hắn.
Cảnh tượng sa mạc hoang vu, đập vào mắt là một vùng mờ mịt.
Một ngọn núi đá cao vút như thể liên kết với đất trời đang đứng sừng sững chính giữa hình ảnh.
Một lão giả đang ngồi trên đỉnh núi đá.
Sau lưng lão giả có một cỗ quan tài. Dù chỉ là hình ảnh cảm ứng nhưng Lý Bình vẫn có thể cảm nhận được khí tức tà ác và mục nát trong quan tài.
Thậm chí nó khiến Lý Bình cảm thấy hơi khó chịu.
"Huyền Hoàng giới bị ác niệm phong ấn ư?"
Lý Bình tự nhiên hiểu ra nguyên nhân thiên đạo Huyền Hoàng liên tục thúc giục.
Bản thân một bộ phận bị phong ấn, thực lực thiên đạo giảm mạnh. Đến nỗi sau đại kiếp "pháp không thể cùng tu" vào hàng ngàn năm trước, không có cách nào thả ra để có thể nhằm vào thủ đoạn của tu sĩ.
Nếu có thể tìm lại được lực lượng của bộ phận bị mất đi, có lẽ cục diện sẽ có cơ hội xoay chuyển.
Nhưng...
Tuy cách hàng tỷ vạn dặm, Lý Bình dường như có thể cảm nhận được dưới cỗ quan tài có một sự tồn tại khiến người ta phải bất an.
"Nếu như để mặc cho bộ phận ác niệm quay trở lại, nó bị tu sĩ phong ấn nhiều năm như vậy, bị đèn nén lâu, thiên đạo Huyền Hoàng chắc chắn sẽ phát sinh thay đổi cực đoan. Chuyện này chưa chắc đã là việc tốt đối với tu sĩ nhân loại, thậm chí là cả Huyền Hoàng giới."