Hình thành vòng tuần hoàn hoàn mỹ, dĩ nhiên khiến tốc độ tu luyện của Triệu Nhàn đạng đến mức độ không thể tưởng tượng nổi.
Nhất là, hoàn toàn không có bình cảnh, rào cản gì cả.
Triệu Nhàn chỉ cảm thấy tâm vững như bàn thạch.
Tạp niệm, ma chướng gì đó đều không ảnh hưởng mảy may đến hắn.
"Trong mộng, ta chưa từng có tu luyện nhanh chóng như vậy. Chẳng lẽ, ta thật sự là thiên tài sao?"
"Nguyên nhân khiến trước kia tiến độ tu hành chậm chạp, cũng chỉ là vì thiếu thốn tài nguyên với không tìm được công pháp phù hợp à?"
Triệu Nhàn không khỏi nghĩ đến điều này trong đầu.
Mà giờ phút này, phân thân của Lý Phàm vì chặn tất cả tâm ma của hắn lại, tức thì có hơi quá sức.
Cho dù có sự góp sức của Tiên Tâm Chú, tâm ma phá cấm này cũng không dễ đối phó như vậy đâu.
Dù Lý Phàm cáo thể giữ cho bản thân mình thanh tỉnh khi trải qua đủ loại ảo ảnh cực chân thật. Nhưng mỗi lần thoát khỏi sự vây khốn, cũng tốn rất nhiều công sức. Nhất là dường như quá trình chống lại tâm ma sẽ bị ghi chép lại, lần tiếp theo gặp lại tâm ma sẽ càng mạnh hơn.
Cuối cùng, đây cũng chỉ là một cái phân thần, có hơi đuối cũng là bình thường.
"Có thể tưởng tượng được, khi pháp tắc của tinh hải chí ám chưa bị nghiền nát, tu sĩ muốn tấn chức rất khó khăn."
"Cũng không có gì lạ khi tân pháp có thể thay vào trong Huyền Hoàng giới rồi."
Nghĩ tới đây, lòng Lý Phàm chợt nảy ra một suy nghĩ.
Tinh hải chí ám có thể được xem là phiên bản Huyền Hoàng giới lớn hơn. Hạn mức tối đa của pháp tắc ở nơi đây cũng cao hơn.