Chỉ nhìn thấy một thiếu niên khá tuấn lãng, khoanh hai tay, tự tiếu phi tiếu nhìn mình.
"Vị tiểu hữu này, cho hỏi?"
Tuy khí tức của đối phương chỉ là Nguyên Anh, nhưng trên người hắn trong lúc lơ đãng lại toát ra tà tính, khiến cho Tôn Lộ Viễn cũng không dám khinh thường.
Thiếu niên tà tính kia cười khà khà nói: "Vô danh tiểu tốt thôi. Nhưng nếu như ngươi muốn đến thăm Thánh triều Đại Khải chúng ta, ta có thể tiến cử người."
Tôn Lộ Viễn trầm ngâm một lát, chắp tay: "Nếu đã như vậy, làm phiền tiểu hữu rồi."
Thiếu niên tà tính cũng chính là Âu Thượng Thiên, lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa.
"Nắm chặt."
Lạnh lùng quát một tiếng, bóng dáng lập tức đến gần, khoác tay lên vai Tôn Lộ Viễn.
Tôn Lộ Viễn chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ, khoảnh khắc tiếp theo đã đi vào trong hư không vô tận.
Âu Thượng Thiên bay nhanh về phía trước dẫn đường.
Tôn Lộ Viễn vội vàng đuổi theo sau.
"Tốc độ phi độn của thiếu niên lang này thật thánh." Tôn Lộ Viễn âm thầm kinh hãi.
Ánh sáng thất thải rực rỡ mơ hồ xuất hiện quanh người hắn, càng khiến cho hắn mơ hồ sinh ra cảm giác tham lam như khi khi đối mặt với thiên địa chi phách.
Vốn dĩ trong lòng đã có dự tính cho chuyến đi này từ trước, nhưng vào lúc này, tâm cảnh của Tôn Lộ Viễn đã có chút hỗn loạn. Sau khi mỹ lệ giống như ẩn giấu dưới nước trước mắt đột nhiên xuất hiện.
Quang Đoàn khổng lồ, không thể nhìn rõ các chi tiết bên trong.
Xung quanh Quang Đoàn có rất nhiều ngôi sao chập chờn. Chiếu sáng rực rỡ.