"Không biết ngươi hiểu như thế nào về trận đạo này? Ta nói như vậy, ngươi có hiểu không?"
Ân thượng nhân đang nói lại phát hiện tâm tình của Lý Bình Thánh Hoàng hình như hơi kỳ lạ, còn tưởng là do mình nói quá mơ hồ, giải thích không rõ ràng.
Cho nên đã hỏi một câu.
"Hiểu được đôi chút. Đại trận Phù Đồ Tinh Không chính là do Huyền Thiên Vương tạo nên. Nếu dựa theo cách nói của ngươi thì biển U Ám này giống với mô đun trận pháp thu giữ thế giới trong tinh không, đều là phần chức năng quan trọng của đại trận Phù Đồ Tinh Không." Lý Bình suy đoán nói.
"Đúng vậy." Ân thượng nhân gật đầu.
"Hơn nữa, theo phán đoán của ta, đại trận Phù Đồ Tinh Không này, ngoại trừ điều khiển chung trận pháp và hai chức năng này, có lẽ vẫn còn có những chức năng khác..."
"Trận đạo chi lý, vô cực lưu chuyển. Xiềng xích màu vàng, biển U Ám, đúng là không thể tạo nên vòng tuần hoàn trận pháp hoàn chỉnh. Quả thật còn cần có hai mô đun trận pháp phụ khác mới có thể giúp tỉ lệ vận hành trận pháp này đạt tới cực hạn."
Ân thượng nhân còn chưa kịp mở miệng nói, đã nghe được phán đoán của mình từ trong lời nói của Lý Bình Thánh Hoàng.
"Xem ra, trình độ về trận pháp của ngươi mạnh hơn ta nhiều." Ân thượng nhân nói một cách sâu xa.
Lý Bình không tiếp lời ngay, mà đang suy tư về hai phần khuyết thiếu khác của đại trận Phù Đồ Tinh Không.
Đồng thời, vẫn không ngừng việc trao đổi với Ân thượng nhân.
"Nếu coi Huyền Hoàng giới như một chiếc phi chu đang vùng vẫy gần vòng xoáy tinh hải, thì từ một ý nghĩa nào đó có thể nói nơi đây chính là người động lực của phi chu rồi?"