Sau khi bình ổn lại nỗi khiếp sợ khi nãy, trong đầu Lý Phàm đã hiện ra kế sách này.
Tuy nhiên, sau một hồi cân nhắc, hắn đã từ bỏ kế hoạch sử dụng di cốt của đại pháp sư làm quân cờ.
Việc dẫn vị bán tiên này gia nhập thực sự quá mạo hiểm.
Mà muốn đạt tới hiệu quả tương tự, Lý Phàm còn nắm giữ rất nhiều vật thay thế khác.
Ví dụ như chuyện Đông Cực đã bị luyện chế thành một khôi lỗi.
Ví dụ như bịa đặt chuyện Vạn Tiên Minh còn cất giấu một Vãng Sinh thiên tôn gần chứng đạo.
Chỉ cần Lý Phàm muốn, hắn có thể nào khơi dậy cuộc đại chiến ở Huyền Hoàng giới bất cứ lúc nào.
Nhưng mà...
Lý Phàm nghĩ đến tin đồn mà Kỷ Hoành Đạo kể khi ở trên thuyền Độ Trần khi nãy, lại khẽ cau mày.
"Năm vị thiên tôn của Ngũ Lão hội, thế mà lại có đến hai vị vốn là người của Vạn Tiên Minh?"
"Lại đứng về phía đối lập của Tiên Minh..."
"Chẳng lẽ là bởi vì chuyện của Đông Cực, thỏ chết hồ đau?"
"Cũng có thể là bởi vì đã biết chuyện Truyền Pháp đang phân tách Huyền Hoàng giới ư?"
Đối với loại chuyện này, đương nhiên Vạn Tiên Minh sẽ tìm hết mọi biện pháp để che đậy.
Ngoại trừ những người chứng kiến vào thời điểm đó, có lẽ rất khó tìm để được những ghi chép có liên quan.
Dù sao Lý Phàm đã luân hồi nhiều đời như vậy mà vẫn chẳng biết được gì cả.
Nhưng mà cũng may chỉ cần biết được, muốn đi tìm hiểu thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Trong lúc Lý Phàm đang suy nghĩ thì Tôn Lộ Viễn và Tôn Lộ Dao đã nói chuyện xong.