Kỷ Hoành Đạo không nói nên lời.
Tôn Lộ Viễn lại nói tiếp: "Lấy thái độ chỉ có thiên tôn trong mắt của Truyền Pháp giả..."
"Cho dù là xương bán tiên, e rằng bọn họ cũng không có bất kỳ sự kính nể nào. Đến bên trong Tiên Minh, ngoại trừ kết cục bị dùng để nghiên cứu ra thì chính là bị đặt ở trong Bác Vật Thần Tàng quán, bị người người đến xem chỉ chỏ."
"Hơn nữa, Đại pháp sư là một bán tiên trong truyền thuyết, khó có thể nói bản thân hắn có sa ngã hay không. Hôm nay nếu khinh nhờn, nói không chừng sau này sẽ phải nghênh đón sự trả thù của hắn." Tôn Lộ Viễn tận lực nói, trên mặt tràn đầy sự chân thành.
Kỷ Hoành Đạo có chút không biết phải làm sao: "Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ?"
"Hoàn nguyên." Tôn Lộ Viễn nói đầy khí phách.
"Kỷ huynh, ngươi thử nghĩ xem, cho là xương của bán tiên thì có lợi ích gì cho chúng ta chứ? Trước tân pháp, trường sinh gần như vô vọng, càng nói gì đến chuyện thành Tiên?"
"Lấy nó đi, có thể sẽ gây ra họa lớn sau này, cũng không có ích gì. Tội gì phải làm thế?"...
Cuối cùng Kỷ Hoành Đạo vẫn bị thuyết phục.
Nguyên nhân cơ bản là bởi vì thứ này cũng chỉ là hai cục xương mà thôi.
Đúng hơn, đó chỉ là xương của một bán tiên phi thăng không thành công.
Tôn Lộ Viễn nói đúng, đối với tu sĩ bọn họ thì tác dụng không lớn.
Đương nhiên, nếu là di cốt của một vị tiên nhân chân chính, lựa chọn chắc chắn sẽ khác.
"Tuy chúng ta tạm thời không lấy đi, nhưng cũng không thể để người khác lấy đi được. Kỷ huynh, tu vi trận đạo của ngươi có thể công tham tạo hóa, không bằng dùng trận pháp phong tỏa hoàn toàn di tích này. Hơn nữa cộng thêm trận pháp phòng hộ ban đầu, bảo đảm sẽ không có tý sơ hở nào." Tôn Lộ Viện lại đề nghị.