Cảm nhận được ánh mắt vừa kính lại vừa sợ của Tôn Lộ Dao, phân thần Lý Phàm cũng không thèm để ý.
Khi hai người Tôn Lộ Viễn còn cẩn thận từng li từng tí thăm dò này, hắn đã mượn nhờ Vô Lượng Kính, trong nháy mắt đi tới di tích này hoàn thành quét ra toàn cảnh.
"Nhất Thủy tông?"
Lý Phàm không hiểu.
Nhất Thủy tông đông cấp với Thiên Kiếm và Đại Đạo tông, đều là một trong thập đại Tiên tông ngày xưa.
Cảm giác tồn tại so ra lại yếu hơn không ít.
Không chỉ gần như không tiếp xúc với Vẫn Tiên cảnh, mà tại thời đại này cũng khó có thể tìm được ghi chép có liên quan.
Như thể chợt bốc hơi theo thế gian.
Ngoại trừ trước đó ngẫu nhiên biết được từ lời của Thạch Bản tiền bối rằng Ngũ Hành đại động thiên mà bản thân dùng để thành tựu Nguyên Anh cũng là thủ bút của Nhất Thủy tông ra, Lý Phàm cũng không hiểu rõ nó lắm.
Không ngờ, hôm nay tại khe nứt 3000 trượng dưới lòng đất này, vậy mà phát hiện dấu vết Nhất Thủy tông.
Nhưng cũng chỉ là dấu vết thôi.
Toàn bộ di tích, không có một ai.
Ngoại trừ bên trong trung tâm di tích một tòa kiến trúc sụp đổ, lờ mờ thấy bia đá khắc hai chữ 'Nhất Thủy'.
Nơi này không tìm đươc bất cứ cái gì liên quan đến khí phái Thượng Cổ thập đại Tiên tông.
"Xem ra Nhất Thủy tông này lăn lộn thật sự không tốt."
Sau khi hỏi Tôn Lộ Dao biết được, nơi này xác thực là di tích bọn họ phát hiện Vô Lượng Kính năm đó.
Nhưng mà khu vực bọn họ xâm nhập lúc đó chỉ là một phần nhỏ trong đó thôi.