Hơn nữa, Lý Phàm cũng thoáng qua nhìn Hồng Mông Kiến Phương đại trận càng hoàn chỉnh hơn, không nói tới phục hồi hoàn hảo, tiến hành tu bổ một chút vẫn không thành vấn đề.
Sau ba ngày, Vô Lượng kính linh là Tôn Lộ Dao cuối cùng cũng thức tỉnh từ trong cơn mê man ngắn ngủi.
"Ca, ta cần một vài đồ vật."
Sau khi báo vật tư sửa chữa trận pháp, hắn lại rơi vào hôn mê.
Tôn Lộ Viễn nhìn vật tư chi tiết do đệ đệ truyền đến, vội vã chạy đi gom góp.
Mà trong khoảng thời gian này, dược đường Trần gia luôn chú ý kỹ đến hướng đi mới của Tôn Lộ Viễn vì sợ bị Tôn Lộ Viễn trả thù.
Nhưng Tôn Lộ Viễn lại dường như quên mất chuyện này, đi ra đi vào như đang bận về việc khẩn cấp nào đó.
Điều này làm cho Trần gia có phần bối rối.
Hơn nữa từ đầu đến cuối bọn họ cũng không liên lạc được với chỗ dựa của bọn họ ở tổng bộ Tiên Minh – Truyền Pháp giả Xương.
Thế nên Trần gia cũng lựa chọn án binh bất động và yên lặng theo dõi.
Khi Tôn Lộ Viễn thu thập mặc kệ giá thành, rất nhanh vật tư cần thiết đã chuẩn bị đủ.
Nhìn qua là do Tôn Lộ Dao hấp thu, nhưng thật ra là do phân thần Lý Phàm ra tay.
Cùng với trung tâm trận pháp tan nát khôi phục lại, tình trạng của Vô Lượng Kính mới từ từ ổn định.
Sau khi nghe chuyện đệ đệ gặp phải, Tôn Lộ Viễn cau mày.
"Đệ, không biết ngươi còn nhớ di tích thượng cổ nơi chúng ta tìm được cái gương này lúc trước không?"
Tôn Lộ Dao hơi ngẩn ra.
"Lúc trước ta còn tưởng phế tích kia chỉ đơn thuần là di tích cổ đại đã trải qua sự thay đổi của năm tháng. Nhưng ngươi vừa nói như thế..."