Trần Thiên Hải cũng chỉ có thể cho rằng, chỉ là bản thân bị tâm ma quấy phá đơn thuần.
"Thủ đoạn của Truyền Pháp quả nhiên quỷ quyệt khó phòng."
"Chỉ tiếc năm đó sư tôn còn chưa nói lai lịch của hắn đã tiên thăng. Mà người biết chuyện của Tiên tông khác cũng sớm đã không biết tung tích. Chẳng qua, đã nhiều năm như vậy, ta cũng đã thôi diễn ra đại khái..."
Trần Thiên Hải vừa nghe Tôn Nhị Lang kể lại kinh nghiệm mô phỏng trải qua, vừa suy nghĩ cuồn cuộn.
"Phải rồi, tiền bối, những công pháp ta học ở thế giới mô phỏng..." Tôn Nhị Lang muốn nói lại thôi.
"Tự nhiên cũng là thật." Trần Thiên Hải thản nhiên nói.
"Nhưng ngươi tốt nhất đừng học tập sử dụng trong hiện thực. Nếu không nói không chừng sẽ dẫn tới truy sát của Hộ Pháp đường Vạn Tiên Minh." Trần Thiên Hải lại bổ sung thêm.
"Hộ Pháp đường Vạn Tiên Minh sao..." Tôn Nhị Lang thấp giọng nói, trong mắt lại không có vẻ sợ hãi.
"Được rồi, nếu tiểu lang quân đã có thu hoạch lớn vậy thì mời về cho. Đừng để sư tôn ngươi chờ quá lâu." Trần Thiên Hải hạ lệnh đuổi khách.
"Y Thuật hắn sẽ đi cùng ngươi đến Đại Khải tiểu thế giới."
Lời còn chưa dứt, Tôn Nhị Lang bèn cảm giác trước mắt mình mơ hồ một hồi.
Lúc lấy lại tinh thần, người đã ở bên ngoài kiến trúc trong suốt màu lam.
Y Thuật cười tủm tỉm đứng bên cạnh, giống như chờ đã lâu.