"Khuấy động phong ba mười năm hơn, cuối cùng bị đại quân triều đình tiêu diệt trọn ổ. Ngươi và Vương Huyền Bá tử chiến không lui, bị loạn đao phân thay."
Tôn Nhị Lang nghe thấy "vận mệnh" thuộc về mình từ trong miệng đối phương, không khỏi nhướn mày.
"Nhưng mà hiện tại, mọi thứ đã khác."
"Tương lai của ngươi..."
Bóng dáng Trần Thiên Hải biến thành màu xanh lam hư ảo.
Chỉ là sau chốc lát, lại biến trở lại nguyên dạng.
"Diệu thay! Biến số chi ngoại!"
"Thánh triều khởi à..." Trong mắt Trần Thiên Hải nhuốm tia sáng kỳ dị.
"Trong thời gian mấy năm ngắn ngủ, đã có thể tảo thành biến chuyển lớn như vậy..."
Hắn lẩm bẩm trong biến, giống như đã phát hiện chuyện khiến người ta cực kỳ hưng phấn.
"Ngươi có biết, lai lịch của vị sư tôn đó của ngươi không?" Trần Thiên Hải hỏi.
Tôn Nhị Lang chỉ bình tĩnh nhìn Trần Thiên Hả.
"Đúng rồi, đừng nói ngươi không biết. Cho dù ngươi biết, e rằng cũng sẽ không biết nên nói sao, cũng nói không thành lời được." Trần Thiên Hải lộ ra nụ cười khó hiểu.
Trong lòng Tôn Nhị Lang đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái.
"Ể, đợi đã, công pháp tu hành của ngươi..." Trần Thiên Hải quan sát Tôn Nhị Lang rồi đột nhiên thốt lên, có chút kinh ngạc bất định.
"Là 'Tọa Sơn Quyết' của Thần Mộc tông?"
0
"Lẽ nào, sư tôn người là người của Thần Mộc tông môn năm đó?" Trần Thiên Hải dường như nhớ đến gì đó, có chút kinh ngạc không thôi.