"Lấy thân đoạt tạo hóa thế giới, không giống truyền pháp tân pháp trực tiếp thôn phệ thiên địa..."
"Tuy nhiên kết quả thực tế tạo ra kỳ thực cũng không kém là mấy." Ân thượng nhân đột nhiên nói ra, lời cũng đột ngột ngừng lại.
Ân thượng nhân ngẩng đầu nhìn tàn ảnh của động Thiên đã biến mất trên bầu trời, lúc này mới tiếp tục nói: "Đạt được Hỗn Nguyên Kim Đan, cũng không phải là đoạt được vật chất hay năng lượng cụ thể, mà thứ đoạt được chính là 'tạo hoá' thế giới."
"Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn mươi chín. Bởi vì một tia hy vọng cho nên thế giới mới có thêm nhiều biến số, cho nên thiên địa trải qua vô số năm, cơ hội sống sót vẫn vô hạn như cũ."
"Nhưng nếu cướp đi tia hi vọng kia..."
"Chùm sáng vừa nãy giữa thiên địa kia, cũng chính là kết cục của bọn nó."
"Đương nhiên trong đó cũng có một phần nguyên nhân do ta động thủ. Nếu như không có ngoại lực nhúng tay, chỉ sợ phải gần trăm năm, biến hóa mới có thể hiển hiện. Ta là vì giúp đứa nhỏ này một tay, nếu không dựa vào cơ thể Trúc Cơ, vọng tưởng ham muốn đoạt thiên địa, dù chỉ là một cái động thiên, cũng sẽ nhận ra trong cuộc tranh đấu của động thiên thế giới mà đánh mất bản thân." Ân thượng nhân nhìn Lý Bình, cũng không có ý định xin lỗi.
"Có thể nghĩ đến những điều ta không nghĩ tới, tiểu tử này quả thực không tầm thường."...