Sơn cốc này được bọn họ gọi là 'Trấn Tội cốc', là nơi lưu đày những tu sĩ vi phạm luật pháp của tiên chu như tội chưa đáng chết.
Thu thập di vật của thế giới đã hủy diệt, chính là để giảm bớt tội nghiệt trên người.
Sau khi hoàn thành việc lấy công chuộc tội, thì có thể rời khỏi đây, quay lại cuộc sống bình thường.
Lý Phàm đã nhìn thấy cuộc sống thường ngày của người tiên chu thông qua lời nói tràn đầy hi vọng của bọn họ.
Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ ở tiên chu đều do 'Tiên Khu viện' quản lý.
Người tiên chu bình thường không cần phải lo lắng về sinh tồn, mỗi năm Tiên Khu viện đều sẽ cung cấp một số vật liệu sinh tồn theo số lượng đã quy định.
Nhưng cũng chỉ vừa đủ để sinh tồn mà thôi.
Trong tiên chu, tổng số nhân khẩu và số lượng tu sĩ đều sẽ được khống chế nghiêm ngặt.
Không chỉ việc sinh con đẻ cái cũng phải có được sự phê chuẩn mà đến cả tu hành cũng có danh sách nhất định phải chết.
Ngoại trừ bốc thăm để có thể có được tư cách tu hành ra, còn có thể lấy được thông qua cách có những cống hiến xuất sắc cho tiên chu.
Ví dụ như ra ngoài nhặt di vật của thế giới đã hủy diệt.
Trong Trấn Tội cốc này, đa số đều là người không có tu vi.
Cho nên bọn họ mới có nỗi sợ lớn đối với bên ngoài.
Thân là người phàm, lại có thể đi lại như thường trong Tinh hải chí ám, giữ được tính mạng, là do bọn họ đã mặc tiên giáp được chế tác bí mật của Tiên Khu viện lúc thi hành nhiệm vụ.