Hình như lần này bọn họ ra ngoài là để tìm kiếm vật tư trong biển di vật.
Chẳng qua đồ bọn họ cần khiến Lý Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ.
Dường như không có bất kỳ điểm tương đồng nào, từ mảnh vỡ pháp bảo tới từng mảng phế tích kiến trúc, hoặc là xương khô của vài tu sĩ, toàn bộ đều là mục tiêu thu thập của bọn họ.
Bọn họ không cất giữ luôn trong nhẫn trữ vật mà dùng một sợi dây thừng màu đen, buộc chúng nó lại với nhau, kéo lê ở sau lưng.
"Cảnh tượng này..." Lý Phàm hơi ngẩn người.
Ngược lại đã làm hắn nhớ tới cảnh tượng Truyền Pháp dùng xích vàng vận chuyển mảnh vỡ thế giới trong không trung.
"Chẳng lẽ có liên quan gì trong chuyện này sao?"
Sau gần nửa ngày, khi di vật được buộc sau lưng đã nhiều tới hơn hai mươi món, hình như ba tên tu sĩ này mới xảy ra bất đồng.
Nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ đợt tìm kiếm này dưới sự chỉ huy của người dẫn đầu.
Bọn họ mang theo vật tư, xoay người bay về phía cửa đường hầm.
Lý Phàm thấy thế cũng lặng lẽ đi theo phía sau.
Hình như phạm vi ba tên tu sĩ chia nhau ra ngoài có giới hạn, không cách quá xa nơi bọn họ ẩn nấp. Rất nhanh đã một lần nữa đi tới trước đường hầm ẩn kia.
Chỉ thấy trên thiếp giáp một người trong số đó chợt lóe lên từng tràng ánh sáng lấp lánh theo quy luật.
Lý Phàm cảm nhận được một dao động có quy luật kỳ diệu phát ra từ trên chính bộ thiết giáp.