"Thực lực không thể khinh thường."
Chỉ có điều Lý Phàm trái lại cũng không có ý lo lắng cho Huyền Hoàng giới.
Quái vật Huyền Hoàng giới xuất hiện dồn dập, còn có tân pháp Truyền Pháp thiên tôn thêm vào.
Mà trong biển phế tích nơi này, vật tư bần cùng. Nếu hai bên thật sự đánh nhau, tuyệt đối là Huyền Hoàng giới nghiền áp.
"Ngược lại là ta đã lo nhiều, cách nhau lộ trình xa xôi như thế, nếu không phải cơ duyên xảo hợp thì ngay cả gặp gỡ đều là hy vọng xa vời."
Tạm thời quăng ra sau đầu ý nghĩ so sánh hai văn minh còn sót lại của Tinh hải chí ám.
Hiện tại vấn đề đầu tiên bày ra trước mặt Lý Phàm là thời gian hắn còn lại đã không nhiều lắm.
Tiếp tục tiến lên chỗ sâu biển phế tích, tìm kiếm ngọn nguồn vĩ lực tinh hải.
Hoặc là thử tiếp xúc với văn minh nơi này?
Không suy nghĩ quá nhiều, sau suy nghĩ ngắn ngủi, Lý Phàm thánh thai bèn quyết định.
Lựa chọn cái sau.
"Bọn họ sinh sống ở đây rất lâu, chắc chắn hiểu hơn về vĩ lực tinh hải kia."
"Thay vì tán loạn như con ruồi không đầu, không bằng hỏi người."
Ánh mắt Lý Phàm thánh thai lấp lóe.
Tuy đã quyết định tìm được tin tức có liên quan đến vĩ lực tinh hải từ trong một nền văn minh còn sót lại khác nhưng Lý Phàm thánh thai vẫn không lỗ mãng tìm đến tận nơi ngay lập tức.
Dù sao bản thân đã vượt qua cả một nửa Tinh hải chí ám, để chống lại sự ăn mòn của căn bệnh lạ đốm đen hư không, liên tục cắt mòn thần hồn, sức mạnh suy yếu với mức độ to lớn.