Văn minh không tiến ngược lại đi lùi.
"Nếu như suy đoán của ta là thật, như vậy quả thực không dám tin tưởng, chênh lệch văn minh trong ngoài tường cao rốt cuộc sẽ đạt tới một loại tình trạng ra sao."
Đất nước văn minh phong bế, khoe khoang là mạnh nhất thế gian. Mà một ngày nào đó thông đạo ra bên ngoài bỗng nhiên được đả thông, trước mặt kẻ địch mang võ lực dẫn trước xa xa mấy thời đại, căn bản không có bất kỳ sức phản kháng nào, nhanh chóng luân hãm, diệt vong.
Chuyện như vậy, trong lịch sử phát triển của văn minh chẳng có gì lạ.
Đừng nói trước khi xuyên không, dù là hiện giờ cũng không thiếu có những tiểu thế giới cắt đứt liên hệ với Huyền Hoàng giới, lãng quên sự tồn tại của tu tiên giả. Thành lập thế lực người phàm cường thịnh, sử quan viết nhiều viết mạnh về công tích đó.
Kết quả chỉ cần một tu sĩ Trúc Cơ kỳ là có thể tuỳ tiện hủy diệt cái gọi là "thịnh triều".
Mục tiêu cho tới nay của Lý Phàm là siêu thoát, trường sinh.
Vì thế hắn luân hồi vô số lần chỉ vì mạnh mẽ mở ra một con đường trong Huyền Hoàng giới nguy cơ tứ phía, đại nạn lâm đầu.
Cuối cùng, hắn muốn rời khỏi Tinh hải chí ám này, đi ra bên ngoài tường cao.
Nhưng lúc này, suy đoán về văn minh có thể tồn tại bên ngoài tường cao lại làm cho Lý Phàm thầm rét lòng.
"Nếu như thật sự tồn tại văn minh tu tiên đã phát triển nhiều năm như vậy. Nói không chừng đều có thể đã nắm giữ lực lượng có thể sánh ngang Chân Tiên. Thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến Hoàn Chân trên mức độ nhất định..."